Sở Thiên Thu nghe thấy tiếng Tiền Ngũ, bất giác quay đầu nhìn lại. Gần như cùng một lúc, mấy tên Địa cấp trước mặt chớp lấy khoảnh khắc hắn phân thần mà bất ngờ phát khóe.
Hắn vừa mới dùng kế thu hút sự chú ý của đối phương, không ngờ còn chưa đầy một phút, chính mình cũng lại thất thần.
Ý niệm “sơ suất rồi” còn chưa kịp thoáng qua trong đầu, sau lưng đã có một bàn tay mạnh mẽ chộp lấy áo hắn, khẽ kéo về phía sau.
Sở Thiên Thu chỉ cảm thấy hai chân lập tức rời mặt đất, cả người như bị xe đâm trúng, văng thẳng ngược ra sau. Cũng may cảm giác ấy chưa kéo dài tới nửa giây, Trương Sơn đã vươn tay đón được hắn giữa không trung.




